"Hai vị này, hà tất phải ở chỗ này dây dưa không dứt với bản tọa? Trước đó, rõ ràng đã có một người lẻn xuống phía dưới, giờ phút này nói không chừng đã sớm nẫng mất thứ các ngươi muốn bảo vệ rồi."
Trọng Ngao bước lên một bước, hư diễm màu nâu sẫm cuồn cuộn trong hốc mắt: "Nhân tộc xảo trá, thật sự coi chúng ta là trẻ lên ba sao? Làm gì còn nhân tộc nào khác, rõ ràng chỉ có một mình ngươi."
Uyên Phỉ cũng cười lạnh theo, hư diễm màu tím sậm chậm rãi xoay tròn: "Hừ, có phải ngươi còn muốn nói, kẻ khác đang chờ trai cò bâu nhau, ngư ông đắc lợi? Ta thấy ngươi chính là muốn nhân cơ hội này phân hóa chiến lực của chúng ta, để dễ bề tiêu diệt từng người thì có."
Sắc mặt Hạ Lâu Chinh xanh mét: "Đúng là lũ ngu xuẩn. Nếu các ngươi không tin, bản tọa sẽ lùi lại ngay bây giờ, các ngươi tự mình phóng xuất thần thức dò xét một phen, xác định thật giả rồi hẵng nói."




